vợ ơi yêu lại nhé
Vợ chồng gặp được nhau, yêu nhau, nên duyên vợ chồng và chung sống cùng cung là cả duyên phận. Nên bạn hãy thường xuyên gửi những stt yêu vợ ý nghĩa để tặng cho bà xã nhé. Em yêu hãy nhìn lên trời đi! Các vì sao đang nói thầm với nhau rằng anh yêu em nhiều lắm. I LOVE YOU! Vợ chồng nghĩa nặng tình sâu. Thương nhau đến lúc bạc đầu còn thương
Đọc truyện Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé của tác giả Nguyễn Nhiễm. Truyện kể về Từ Lạc dùng 5 năm để yêu Diệp Thành, ấy vậy kết cục của cô vẫn là bị anh đuổi ra khỏi nhà.Đau đớn, dằn vặt, khi biết mình mang thai con anh. Cô một mẹ đơn thân nuôi con.. Rồi một ngày, Diệp Thành lại quỳ trước cô mà nói.
Vợ là nụ là hoa. Là một khúc dân ca. Là là lá la la. Vợ là cả những vần thơ , Vợ là cả những giấc mơ. Vợ ơi ..vợ ơi. .vợ ơi…. Anh yêu vợ suốt đời. Thật là hạnh phúc khi có em trong đời. Thật là vui , khi thấy em luôn mỉm cười.
Vợ à, anh ở trên nhé 3viên DỊCH TIỂU NAM- ĐẠI MĨ THANH Chồng ơi, ngoan nào, chúng ta về nhà Chồng chị lại giận dỗi anh yêu em, mèo nhỏ kệ ngta Để anh mỗi ngày chăm sóc nó Không ngon giống em Bảo bối, em vội về nhà làm gì 😊 Vợ ơi, chồng giận rồi; Giới Thiệu
- Trời đất ơi sao trên đời lại có 1 cô nàng hậu đậu đáng yêu thế chứ. Có hôm mẹ My đi vắng, bà giao cho cô nấu bữa trưa cho cô với Tuấn ăn. Đến giờ Tuấn cứ giục cơm, My tức tối đi vào bếp, kết quả cơm cắm quên không cho nước, trứng luộc chưa chín, rau xào
chord lagu india kuch kuch hota hai. Từ Lạc trải qua mấy ngày quan sát và trị liệu, coi như là đã ổn định vài ngoài phòng sĩ đưa tay đỡ cặp kính, nhìn danh sách kiểm tra trên tay, " Ổn rồi, không có vấn đề gì nguy hiểm nữa, các chỉ số rất bình thường, thai máy tốt, tim thai đập bình thường, cũng không có dị tật, vài hôm nữa làm kiểm tra một lần để đảm bảo."Diệp Thành gật đầu với các bác sĩ, " Vất vả rồi, cảm ơn mọi người."Hoàng Hiếu từ xa tây trang chỉn chu đi tới trước mặt Diệp Thành. " Diệp tổng, điều tra xong hết, có thể yên tâm được rồi."Diệp Thành gật đầu với Hoàng Hiếu, sau đó đẩy cửa phòng bệnh đi phòng bệnh, Từ Lạc đang ngồi trên giường xem chăm chú một quyển sách, thấy Diệp Thành đi tới, cô cũng không có phản Thành trầm mặc ngồi xuống bên giường bệnh của cô, hắn đưa tay lấy một quả quýt, lột vỏ rồi tách múi quýt đưa tới miệng Từ Lạc, nhẹ giọng, " cho em.""Tôi không ăn quýt." Từ Lạc xoay Diệp Thành vẫn như cũ không động đậy, múi quýt vẫn ở trước miệng Từ người giằng co một hồi, cuối cùng Từ Lạc đành chịu thua, cô mở miệng ăn múi quýt kia vào, sau đó liền nhíu mày, " chua quá."Hắn nghe cô bảo chua, liền bỏ quả trên tay, bóc quả khác, vừa thao tác vừa nói, " ngày mai, tôi chuyển viện cho em, đến khi xuất viện, Diệp Trạch sẽ là nhà của em, em an tâm dưỡng thai, những cái khác đừng nghĩ đến."Từ Lạc hơi kinh ngạc, đặt cuốn sách trong tay xuống, khuôn mặt nhưng lại đầy trấn định nhìn Diệp Thành, cô nói, " Tôi sẽ không về Diệp trạch ở."" Không được nháo, tôi lo cho em." Hắn lại đưa múi quýt khác cho vào miệng Lạc quăng cuốn sách qua một bên, trực tiếp đoạt quả quýt bóc rồi trên tay hắn, tự cô tách để ăn. Cô vừa ăn vừa nói, giọng quyết tuyệt," Diệp Thành, anh đừng tự cho mình là đúng, đừng nghĩ rằng tôi sẽ vì đứa nhỏ mà cam tâm tình nguyện để theo anh về. Hai chúng ta vốn đã không còn gì, vậy nên không cần qua lại nữa. Cho dù anh chưa kí đơn Ly Hôn, nhưng tay tôi đã kí rồi. Còn về đứa con, chúng ta đều có thể kí thỏa thuận nuôi dưỡng. Nếu anh không chịu, vậy thì tôi sẽ đi khỏi Thành Phố, vĩnh viễn biến mất trước mắt anh." Diệp Thành siết chặt bàn tay của cô, " Từ Lạc, em nghe tôi được không, tôi sẽ chịu trách nhiệm với em, cũng sẽ đối tốt với em."Từ Lạc giật tay cô khỏi tay hắn, " tôi mệt mỏi rồi, anh mau đi đi.""Từ Lạc, là trước đây tôi có lỗi với em, hiện tại em có con với tôi, tôi không thể bỏ mặc em đâu. Tôi.." Hắn còn chưa dứt lời liền bị Từ Lạc ngăn lại," anh chưa chịu đi đúng không?" Cô một cái nằm quay lưng vào vách, chửi lớn, " mẹ kiếp, đi đi, tôi sống sao kệ tôi, cũng không liên quan đến anh nữa. Lãi nhải mãi, rõ phiền...cút..."Sắc mặt Diệp Thành trầm xuống, định kéo cô để chất vấn thì Từ Lạc đã cuộn tròn trong chăn kín mít, không noi tức đến nghiến răng, đành chua xót rời khỏi phòng Lạc chùm trong chăn, nhưng mắt lại mở to, trong lòng cười giễu Thành khốn kiếp, đối tốt cái gì chứ? Tốt cái quần í, cô không có tin hắn nữa....Hắn mà thay đổi, thì cô có mà đội mo cau đi khắp thủ đô mà khen hắn luôn ấy chứ...Mà không, hắn mà thật lòng thay đổi, thì cô thay tên đổi họ theo họ hắn luôn....Sàm...bà đây mà tin anh...lần nữa...hứ làm cún luôn......Cuối cùng việc chuyển viện cho Từ Lạc cũng thuận lợi. Cô vốn không muốn chuyển viện, dù gì, đội ngũ bác sĩ bên này cũng không tệ mà cái đồ khốn Diệp Thành cố chấp như kim loại đồng thiếc vậy, axit cũng không mòn, cứ dùng lý do đứa nhỏ trong bụng cô là của Diệp gia, cho nên cần tới bệnh viện tốt hơn...Thế nên đó là lí do cô đang có mặt ở bệnh viện sang chảnh nhất Thủ đô nhíu mày, nhìn hết đồ thiết bị trong phòng bệnh cao cấp đặc biệt này, phòng rất rộng, đầy đủ tiện nghi, như một cái chung cư nhỏ, dụng cụ xa hoa bày biện đúng quy tắc, trong lòng có hơi bất đắc dĩ. Mẹ ơi, Diệp Thành hắn là đang đốt tiền sao?Hắn không xót, nhưng cô thì xót chết được, tên nhà giàu này xem tiền là giấy vụn sao chứ?Bên ngoài phòng bệnh, viện trưởng dẫn theo một đội ngũ bác sĩ giàu kinh nghiệm, đi về phía phòng họp, theo yêu cầu của Diệp Thành mà đưa ra phương án chăm sóc cho Từ bệnh đang an tĩnh, cánh cửa liền mở ra, một nữ bác sĩ mặc áo blouse trắng đi đẩy đẩy gọng kính giả cận, từ tốn, " Lạc Lạc."Từ Lạc ngước mắt vừa nhìn, là Lương Minh nở nụ cười nói, " Bác sĩ Lương, khéo quá, sao cô lại ở đây, nào qua đây ngồi."Lương Minh Phương đi tới ngồi xuống bên cạnh Từ Lạc, đầu tiên xem thử cô đang truyền dịch đã đúng chưa, lại hỏi thăm một phen tình huống của cô, mới thở dài," hazz, sao thế, đang yên đang lành, lại xảy ra chuyện như vậy, thật may là cô và đứa bé không sao đấy."Từ Lạc cách lớp áo sờ bụng nhỏ hơi nhô lên của cô, "ừm, tôi không sao rồi, nhưng mà bọn khốn lòng lang dạ sói đó, tôi sẽ không tha cho bọn chúng.""Ừm, " Lương Minh Phương gật gật đầu, " trong lòng cô cảm thấy thoải mái là được."" Bác Sĩ Lương hôm nay sao lại ở đây?" Từ Lạc cười cười lộ ra hai cái răng khểnh, đổi chủ đề, " cô không phải làm ở bệnh viện Trung Ương sao? sao lại mặc đồ ở đây...?"Lương Minh Phương hừ lạnh, " còn không phải vị kia nhà cô, hắn ta một yêu cầu tất cả các bác sĩ nam nữ chuyên khoa sản tề tựu về đây, nói là để chăm sóc cho vợ hắn. Thật là hắn không biết thì thôi, biết rồi lại phô trương đến thế, tôi nói này Từ Lạc, chồng cô í, hắn ta bày trận địa còn lớn hơn là dàn quân nhập ngũ ấy."Từ Lạc ngẩn ra, sau đó xùy một tiếng, " anh ta đó là vì tôi sao? Hứ, chẳng qua tôi mang thai con hắn, mang dòng máu của Diệp gia, nên hắn muốn đối tốt với tôi thôi. Kì thực tôi cũng chẳng có liên quan đến hắn đâu.""Vậy cô định làm thế nào?" Lương Minh Phương tò mò." Chả làm thế nào cả." Từ Lạc cúi đầu. Trong lòng cô rất rõ ràng, cô nói, " Hắn muốn đối tốt với tôi chẳng qua là vì bảo bảo mà thôi. Còn tôi, sinh con xong, một kí thỏa thuận với anh ta, bằng không tôi ôm con tôi, trốn hắn suốt đời."
Mặt Diệp Thành bỗng nghệt ra, hắn thắc mắc hỏi, " cảm giác nghi thức là sao?"Thu Lan chán nản nhìn Diệp Thành. " Sao cậu ngốc thế, tôi nói này Diệp tổng, tôi mặc dù chưa có từng yêu đương, nhưng cũng biết trong tình yêu ấy, cảm giác nghi thức chính là không thể thiếu. Nó mang đến cho người ta một cảm giác an toàn, trịnh trọng và hứa hẹn, cũng gần như một loại thuốc an thần vậy."Diệp Thành nhìn 3 con búp bê kia, hắn bấy giác lắc đầu, " tôi vẫn không hiểu lắm, mấy câu từ cô nói."Thu Lan day day mi tâm, " hầy, cậu thật là...theo như cách mà tôi nghĩ, thì cảm giác nghi thức chính là một lời hứa quan trọng cho chính tình cảm của một người dành cho người mà họ yêu. Là lời hứa, lời hứa đó."Thu Lan vẫn thao thao bất tuyệt. " Diệp Thành à, chuyện hiện tại mà cậu cần làm nhất, chính là tìm thời cơ thích hợp, trịnh trọng nói với Từ Lạc, rằng anh yêu em ấy."Trái tim Diệp Thành khẽ run trước gặp Lương Minh Phương, sau khi cô vạch rõ tâm sự cho hắn, hắn không chỉ một lần nghĩ qua, muốn ở trước mặt Từ Lạc, trực tiếp nói suy nghĩ của mình với một lần rồi lại một lần, hắn đều không thể dám mở miệng, lại câm nín rút không biết là sợ bị Từ Lạc lạnh lùng cự tuyệt, hay là chữ yêu kia khiến hắn cảm giác có hơi khó có thể mà mở miệng....Thật không thể nào biết Thành ôm 3 con búp bê lên, hắn nói, "nếu làm như vậy thật sự có tác dụng sao?"" Có tác dụng hay không để nói sau đi." Thu Lan đứng dậy, giống như chị gái chỉ điểm cho em trai, " Diệp Thành, tôi nói cậu đừng giận, hay trách tôi, tôi là cấp dưới của cậu, tôi nói ra có hơi quá phận một chút, nhưng tôi vẫn sẽ nói, cậu đó, nếu mà thích Lạc Lạc, nhưng ngay cả đường đường chính chính nói mình đã hối hận và yêu thích ra khỏi miệng cho em ấy biết, vậy thì cậu nhất định sẽ triệt để mà đánh mất Lạc Lạc đó."Diệp Thành trầm mặc một hồi, bỗng nhiên mở miệng nói, " ngày 20 này."" Cái gì ?" Thu Lan khó hiểu."Hôm nay là ngày 18 đúng không?" Mắt Diệp Thành bỗng sáng lên, hắn nói, " ngày kia chính là sinh nhật của Từ Lạc, sinh nhật của cô ấy chính là thời điểm thích hợp nhất, lần này, tôi muốn cho cô ấy một sinh nhật thật hạnh phúc, để cô ấy biết đến suy nghĩ của tôi."Thu Lan nhẹ nhàng cười một tiếng, " đúng vậy, nên Diệp tổng à, cậu thật sự một chút cũng không thể phạm sai lầm nữa, cậu không còn cơ hội để thử nữa đâu, phải dứt khoát làm thật đi."Cả người Diệp Thành chìm trong trầm mặc, sau đó trầm giọng ừ một tiếng, rồi ôm 3 con búp bê kia đến quầy tính chủ quán không biết đã tỉnh dậy từ khi nào, ung dung xen lẫn chán chường, nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ. Khỉ thật, trời thì lành lạnh, mà còn có người đến mua đồ chơi, nhưng mà ông ta vui vẻ cực kì, cười đến híp cả hai mắt, " tổng cộng là 150 tệ, tôi giảm 10% cho cậu, tặng thêm cho cậu một con gấu lông nhung."Diệp Thành nhìn bộ dạng vui vẻ của ông chủ quán, bất giác khóe môi hắn cũng cong lên, gật gật chủ quán cười nhẹ nhàng, đóng gói kĩ đồ chơi kia lại, rồi đưa cho Diệp Thành, "cậu đi thong thả nhé."Diệp Thành nhận đồ, rồi xoay người rời khỏi cửa hàng, nhưng chưa được hai bước, hắn quay người lại hỏi, " ông chủ à, xung quanh đây.....có ngôi chùa nào không?"" Chùa sao?" Ông chủ khẽ nâng cằm, cau mày, khuôn mặt hơi mập của ông ta vặn thành cái bánh bao, " có thì có đó, nhưng mà hơi xa. Nếu cậu muốn đi, thì phải ngồi xe bus đến chân núi, men theo bảng hướng dẫn ở dưới chân núi, ở phía trước không xa chính là chùa Kính Tâm."Diệp Thành gật gật chủ lại vô cùng nhiệt tình mà nói tiếp, " chùa Kính Tâm ở chỗ chúng tôi, cực kỳ nổi danh đó. Nghe nói là, bất luận là ai, đến đó cầu tài lộc, cầu vận may, cầu tình duyên, hay cầu con cái, chỉ cần lòng thành tâm, liền cầu gì được nấy. Mỗi lần năm mới tết đến, người ở đó hả, mênh mông luôn. "" Vâng, cảm ơn." Diệp Thành đáp lại một câu rồi xoay người đi lúc đi ra ngoài rồi, Diệp Thành giao túi đồ chơi vào tay Thu Lan, dặn dò, " chị bảo quản cẩn thận, mang về phòng khách sạn giúp tôi."Thu Lan nhận lấy túi, trong đáy mắt xoẹt qua một tia kinh ngạc, " Diệp tổng, đừng nói với tôi là cậu muốn đi đến đó thật nha."" Ừm, " Sắc mặt Diệp Thành chợt đỏ lên, "tôi muốn đi xem chút."Trước đây, Diệp Thành hắn một chút cũng không kí thác hay hi vọng gì trên mấy cái thần linh hư ảo hiện tại lúc này, hắn lại có suy nghĩ mãnh liệt muốn muốn đi xin bùa bình an cho vợ và con Thành và Thu Lan tạm biệt ở giao lộ. Mỗi người đều ngồi xe bus mà đi. Mùi trên xe bus khiến cho một kẻ như hắn chỉ chuyên đi xe hơi sang, du thuyền có chút không quen, nhưng dù vậy, hắn cũng không nói gì, yên lặng nhìn ra bên ngoài, nhìn những cảnh vật lướt qua cửa kính Lạc vợ hắn hiện giờ đang làm cái gì? Diệp Thành lén lút mà nghĩ trong thâm phải cô đang ngốc nghếch mà cho con nghe nhạc dưỡng thai, hay là xem vài bộ phim ngôn tình nổi tiếng nào đó. Diệp Thành nghĩ đến những cái này, trong lòng cư nhiên lại mềm thành một bus chạy gần 1 giờ, rốt cục cũng đến chạm cuối, Diệp Thành xuống xe, đi theo mấy người đi lễ phật cùng lên trên núi. Có mấy bà thím, ông chú, mấy ông bà cụ đi cùng đường với hắn lên lễ họ cầm trong tay hương phật, hai mắt ngạc nhiên nhìn người đàn ông trẻ tuổi anh tuấn, vóc người thon dài, quần áo sang trọng, đi cùng đường với bọn họ một đường lên chùa Kính trước cổng chùa, Diệp Thành chọn một bó nhang loại to nhất, châm sáng đốm lửa nhỏ, hương khói lượn lờ tỏa ra trên không đi vào trước tượng đài của phật tổ, hau tay cắm hương lên, chọn một vị trí bắt mắt nhất mà cắm. Bất giác trong đầu có suy nghĩ vô cùng ấu trĩ, rằng hắn hi vọng nếu cắm ở vị trí đó, thì đức phật tổ, chỉ cần nhìn qua một lần thôi, là có thể thấy nhang hương hắn cắm, nhìn thấy khẩn cầu của Thành móc ví, lấy hết cả tiền mặt của mình mang theo trong ví, gần một xấp dày, dọa cho đám ông bà cụ kia một phen. Đoạn hắn đặt một phần tiền vào thùng quyên tiền, một phần làm tiền kết duyên, và nhang đèn cho lễ phật. Còn lại một ít cuối cùng, hắn dùng tiền đó mua một miếng ngọc bình an chất liệu phỉ thúy tốt nhất. Được chính Đại Sư chủ trì điêu khắc, khai Thành quỳ trên đệm gối, thu lại khí cốt lạnh lùng uy nghiêm vốn có, thành tâm mà cầu một bên vái, một bên siết chặt miếng ngọc trong tay, ở trong lòng cầu khấn đủ điều cho vợ Lạc từ nhỏ đã bị coi thành thứ rác rưởi, không ai cần, từ nhỏ luôn giãy dụa trong bóng tối u ám một mình, cho dù hắn giống như bố thí mà thu nhận cô bên người, rồi lại miệt thị cô, phụ bạc chán ghét cô, coi thường làm tổn thương cô vô cùng sâu bây giờ không như trước, báo ứng tới, Từ Lạc lại một lòng nhất quyết muốn rời khỏi nên, hắn cực kì hối tới mỗi đêm không thể ôm thân thể ấm áp của Từ Lạc bên cạnh mà ngủ, nghĩ tới từng ánh mắt cử chỉ yêu thương của Từ Lạc từng đối với hắn, hắn vô cùng khó chịu trong lòng, chỉ muốn bắt cô vĩnh viễn ở lại bên đời giờ xem ra, tất cả những cái kia, kì thực đều là những nỗi nhớ mà hắn chưa từng phát giác ra, thật sự nhớ rất không muốn buông tay, không muốn trơ mắt nhìn Từ Lạc thuộc về người khác, không muốn từ nay về sau sẽ không thấy nụ cười hay là sự tức giận của cô đối với hắn. Hắn bây giờ điên cuồng chỉ muốn ở bên cạnh như còn có cơ hội, nếu như cuộc đời còn có thể cho hắn một cơ hội, để hắn hoos hận....Diệp Thành khẽ nhắm mắt lại, trong lòng thầm nói với Phật Tổ trước mặt...." con... thật sự muốn cho cô ấy một gia đình."
Giới thiệu Năm năm yêu anh, Từ Lạc mong mỏi Diệp Thành một ngày nào đó sẽ chấp nhận tình cảm này, thế nhưng cái cô chờ đến là kết cục bị đuổi ra khỏi nhà. Cô lại biết mình có con với anh, nỗi đau chồng chất, vết thương trong lòng, đau khổ thể xác, vất vả nuôi con. Rồi một ngày, Diệp Thành lại quỳ trước cô mà nói Vợ ơi, tha lỗi cho anh, chúng ta yêu lại nhé. Cô có tha thứ hay không? TẢI EBOOK MỚI NHẤT Like page để cập nhật truyện hay Tải Ebook Truyện Miễn Phí Tài khoản VIP tải ebook không quảng cáo Xem Hướng dẫn tải ebook về máy TẢI EBOOK Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé AZW3 TẢI EBOOK Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé PRC/MOBI TẢI EBOOK Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé EPUB TẢI EBOOK Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé PDF
Diệp Thành lái xe, chở Từ Lạc và con trai anh về biệt thự Diệp lại nguyên cả một ngày, Từ Lạc cũng có chút mệt mỏi, định tắm rửa sớm một chút rồi đi cô đã tốt hơn nhiều, cũng có thể nhìn rõ đồ vật, không đến mức để mình phải đụng ngã, vì vậy, cô từ chối để Diệp Thành đi vào cùng cô, đóng cửa ầm một cái, chặn luôn người đàn ông với thất vọng đầy mặt ở bên đến lúc cô tắm xong đi ra, chỉ thấy phòng ngủ im ắng, Diệp Thành cũng đã tắm xong từ bao giờ, anh đang chơi cùng con là nói....Là Diệp Thành đang một mình chơi với Diệp Lạc Thiên vẫn chưa có bất kỳ năng lực phản kháng thấy anh giang hai tay nhóc con ra, kéo nhóc múa máy trên dưới mấy cái như chim con, lại xoa đầu nhóc, để nhóc lắc lư hai còn chưa đã ghiền, Diệp Thành cầm chân nhỏ đầy thịt ú nu của nhóc con lên, nhíu mày cẩn thận quan sát một lớn một nhỏ nhà họ Diệp, cũng chẳng biết là ai ẫu trí Lạc khẽ ho một tiếng, lập tức phá vỡ yên tĩnh bên Thành lập tức đặt con xuống, cười đi về phía Từ Lạc "Em tắm xong rồi?" "Ừ." Từ Lạc đi tới bên cạnh giường con, nhìn nhóc con Diệp Lạc Thiên nằm bên trong, nhóc con nhìn mẹ ánh mắt ngập đầy nước, còn giống như có chút tủi Lạc nhìn sang Diệp Thành "Anh chơi với con à?" "Ừ, tiểu Thiên ăn vạ với anh, anh không có cách với nó." Diệp Thành nói láo không cần bản cả Diệp Lạc Thiên cũng nghe không nổi nữa, ở trên giường sơ sinh, động tay hua hua miệng nhỏ u oa mấy Lạc sau khi dỗ con ngủ, duỗi lưng vươn vai một cái, nằm lên Thành cũng nằm bên cạnh cô, duỗi tay ra ôm người qua "Em mệt à?" "Có chút." Từ Lạc che miệng ngáp nhẹ một Thành gật đầu, "vậy em ngủ đi." Đoạn anh ôm Từ Lạc nằm vào trong ổ chăn ấm Lạc quá buồn ngủ, chỉ cảm thấy lơ mơ, một hồi liền ngủ Thành nghe thấy tiếng hít thở nhàn nhạt đều đặn của cô, chỉ cảm thấy buổi tối hôm nay, vô cùng yên tâm......Chung cư của Lộ phòng khách, Lộ Hà vẫn chưa ngủ, cô vẫn cố chờ Trần Phong ngồi cạnh sofa nhỏ kế cửa sổ, gục mặt vào thành ghế, cố hết sức mở to đôi mắt đang ngập tràn buồn ngủ nhìn xung quanh ra bên lúc nhìn thấy chiếc xe quen thuộc chậm rãi lái đến gần, cô mới giống như cả người hồi tỉnh, lập tức từ bên sofa ở cửa sổ đứng đợi một lát, rốt cuộc nghe thấy tiếng bước chân ồn ào vang lên ở hành lang, Lộ Hà vội vàng đi mở cửa, bóng dáng thon dài mặc chính trang của Trần Phong đã xuất hiện trước mắt."Không phải dặn em đi ngủ trước rồi hay sao?" Trần Phong nhìn thấy Lộ Hà đứng ở cửa, ngoài ý muốn khơi mày hỏi "em lại bướng bỉnh rồi." "Muốn chờ anh về." Lộ Hà cười tươi Phong đi vào trong hai bước, dẫn người vào phòng đến khi hai người ngồi xuống, Lộ Hà nhìn kỹ, chân mày cô bỗng nhíu nãy ánh đèn hành lang rất mờ, vì vậy cũng không thấy rõ, nhưng bây giờ ở dưới ánh điện của phòng khách, cô mới thấy rõ, khóe miệng Trần Phong rõ ràng có vết thương tím Hà mở to mắt, đưa tay muốn sờ khóe miệng Trần Phong, lo lắng hỏi "Đây là làm sao?" Trần Phong biết không thể giấu, đành nói thật, anh cúi đầu rót một chén nước cho mình "anh bị đánh." "Đang yên đang lành sao lại bị đánh?" Lộ Hà thẳng người, âm thanh vừa kinh ngạc, vừa đông cứng, "anh ban nãy, chẳng phải nói với em là mẹ anh bảo về nhà tổ một chuyến sao?" "Ừ, anh có về nhà." Trần Phong cười khinh thường, chỉ tay vào khóe miệng tím bầm của mình, "đây chính là món quà về nhà anh đượn người ta tặng đấy." Nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của Lộ Hà, Trần Phong mới bỏ chén nước xuống, xoa xoa đầu Lộ Hà "Em đừng lo, là ba anh đánh anh." "Ba anh sao lại...." "Còn có thể là chuyện gì nữa," Trần Phong mệt mỏi dựa người ra sofa, vừa nghỉ ngơi vừa nói, "còn không phải Trần Kiệt sau khi ngồi vào chức CEO Trần thị, tình hình tập đoàn gần đây rất thảm, vẫn cứ sống nhờ thế lực cũ, nhiều công ty văn hóa giải trí, quản lý dưới trướng đều đã đóng anh cảm thấy mọi thứ chính là do anh xắp sếp, bị anh tính toán, cho nên ông tức giận, mới đánh anh một Hà nghe anh nói xong, đứng bật dậy, trong đôi mắt phẫn nộ tràn ngập, "khốn nạn, cái quái gì vậy chứ? Trần Kiệt kia rõ ràng là cướp công ty từ anh mà, làm thành bộ dạng rối tung như bây giờ, giờ lại còn muốn anh đi thu dọn, anh không đi, ba anh còn muốn đánh anh, thật quá đáng mà." "Tiểu Hà, em đừng có tức giận." Trần Phong kéo Lộ Hà qua, ôm vào ngực mình, "ba anh chính là người như vậy, ông ấy căn bản không chịu được bị người khác tính kế, nhưng ông ấy có thể làm gì được anh chứ? Ông ấy có tức, vậy thì cứ trưởng bối này cũng có lúc sống chết không rõ, anh để cho ông ấy chút thời gian, để ông ấy tự mình suy nghĩ cho kỹ." Lộ Hà thở dài, một lát lại từ trong phòng lấy ra một ít thuốc nước, tăm bông chấm, tỉ mỉ xử lý vết thương cho Trần Phong."Tiểu Hà, em yên tâm đi." Trần Phong ôm Lộ Hà, bất giác hôn trán cô một cái, nói "Anh nhất định, nắm lấy tay em, đường đường chính chính năm tay em đi vào cửa lớn Trần gia." Lộ Hà buông thuốc nước trong tay xuống, nhìn đôi mắt nghiêm túc và khóe miệng hơi hài hước vừa được xức thuốc của Trần lâu, thân thể cô chợt động, cả thân thể nhỏ nhắn thân mật nhào vào trong ngực Trần bật khóc vì thương mắt Trần Phong tràn ngập thâm tình rơi vào trên người Lộ Hà, sau đó đưa tay vỗ vỗ lưng cô, an ủi. "Anh biết, con đường này không dễ đi, cho nên chỉ cần có anh ở đây, anh sẽ để em sống thật an ổn hạnh phúc với anh suốt đời." Ngữ khí Trần Phong rất dịu dàng, lại nhẹ nhàng, giống như một hòn đá nhỏ quăng vào hồ nước, tạo động tĩnh nhỏ, kích thích sóng gợn nhẹ lớp Hà khóe mắt vốn vẫn ướt, nghe thấy câu này của anh, vừa tức cười, vừa đánh nhẹ ngực anh một cái, nói "An ổn cái nỗi gì hả, nhìn miệng anh xem, bị đánh bầm tím thế này..." "Vết thương nhỏ à." Trần Phong nhẹ nhàng nắm lấy ban tay mềm nhẵn của Lộ Hà, "ông nội anh và mấy người khác trong nhà hẹn anh tối mai gặp mặt ở một nhà hàng gia đình, hai bọn mình cùng đi, được không?" Lộ Hà suy nghĩ một chút, gật đầu đồng thật sự có chút sợ ông nội của Trần Phong, qua báo chí tin tức, cô biết ông là một trưởng bối từng có uy danh rất cao trong thương trường, khí thế cường đại hơn bất cứ ai cô càng muốn ở bên cạnh Trần Phong hơn, chỉ cần hai người ở bên nhau, cùng nhau đối mặt, vậy thì cái gì cũng không Phong cúi đầu, hôn lên môi Lộ Hà một cái, "được rồi, ngoan, mau đi tắm." "Em mới tắm xong." Lộ Hà vén mớ tóc mai lộn xộn trên trán, mắt Trần Phong hơi đổi, "vậy tắm với anh lần nữa, chúng ta cùng tắm." Lộ Hà vừa nghe anh nói, liền hiểu anh đang nghĩ cái gì, mặt cô thoáng cái ửng đỏ, cô cầm gối ôm trên sofa đập nhẹ anh mấy cái, mắng "biến thái, em đi ngủ trước, anh tắm mình anh đi." Đoạn chạy biến về phòng Phong nhìn theo bóng lưng người yêu, khóe môi câu lên một chút, tiểu bảo bối của anh, lần này, anh nhất định sẽ quan minh chính đại mà nắm tay em vào Trần đời anh, nếu không là em, thì không là ai Phong nghĩ..
Bạn đang đọc truyện Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé của tác giả Nguyễn Nhiễm. Từ Lạc nhìn bác sĩ cười yếu ớt. "Bác Sĩ, tôi mang thai sao?"Bác Sĩ gật đầu. "Đã tám tuần rồi!" Sau đó đưa bản siêu âm cho Từ Lạc xem. Ông nói tiếp."Đây là ảnh siêu âm của cô, cái bóng bằng hạt đậu kia chính là thai nhi còn chưa thành hình, nó chỉ mới có trái tim thôi. Rất nhỏ."Từ Lạc sửng sốt một chút, ngón tay ở trên bức hình nhẹ nhàng trượt qua, vẻ mặt nghiêm túc, "là con tôi thật sao?""Ừ," vị bác sĩ lên Lạc xúc động. Trong bụng cô đúng là đã có một sinh linh rồi. Cô có con với hắn suy nghĩ một lát, mặt cô bỗng trở nên tái nhợt..cô lắp bắp.."bác sĩ, có thể phá thai không?"Vị bác sĩ cau mày, ông đẩy mắt kính ngay ngắn lên sóng mũi rồi nói. "Cô Từ, thật đáng tiếc, ở bệnh viện chúng tôi không có lệ đó. Thế nên, cô nên đi nơi khác để giải quyết."
vợ ơi yêu lại nhé