ly châu trong lòng bàn tay
Sau Khi Sống Lại Thành Chồng Trước Hạt Châu Trên Lòng Bàn Tay Chương 19 : Lúc trước cùng ngươi kết đính hôn nhân chi minh chính là Lý gia tử, mà không phải Nhị hoàng tử. Người đăng: lacmaitrang . Ngày đăng: 13:21 09-01-2020
Nổi mụn nước ở lòng bàn tay bàn chân là gì? Mụn nước là những vùng nhỏ nổi lên chứa đầy chất lỏng và nằm ở lớp bề mặt của da. Chúng trông giống như bong bóng trên bề mặt da. Mặc dù, chúng thường do kích ứng hoặc ma sát (chẳng hạn như với một đôi giày không
Lời bài hát: Thay Lòng (Yang Remix) Ca sĩ: Hương Ly Ngày thơ ấu ấy Anh như cuộc đời em đấy Hồn nhiên bên nhau Bước chung con đường dài Giờ đã lớn lắm khi Lại cần một vé bé đi Để cho em lo lắng anh mỗi ngày Dòng thời gian nay đã Không ngừng vô tình Đã làm em mất anh rồi Còn đâu như xưa Em đưa đón anh mỗi chiều Không một câu chào em
695 Quang Trung, phường 8, quận Gò Vấp, TP HCM. 1.Phụ trách: Mr. Trần Thiện Thắng - Phòng Phát triển Đại lý - ISUZU Việt Nam. Tell: (+84 28) 38 959 203 (Ext: 130) Mobile: +84 979 600 698. Email: thangtt@isuzu-vietnam.com. 2. Lê Thị Kiều Oanh - Email: oanhltk@isuzu-vietnam.com. Phone: +84 915553633. Chân
Quản lý chặt chẽ, kiểm soát gắt gao, xử lý mạnh tay các cty ck đã tư vấn để cty doanh nghiệp làm ăn lừa đảo niêm yết trên sàn. 5. Triển khai nhanh các giải pháp quản lý lẫn công nghệ hạ tầng phần mềm mới tân tiến.để nhanh đưa ttckvn vào danh sách theo dõi nâng hạng và nâng hạng càng sớm càng tốt. 6.
chord lagu india kuch kuch hota hai. LY CHÂU TRONG LÒNG BÀN TAY Tác giả Phân Phân Hòa Quang Thể loại Cổ đại, cung đình hầu tước, trời đất tác thành, sát thần lạnh tâm lạnh tính, độc ác tàn nhẫn – tiểu cô nương hòn ngọc quý xinh đẹp yếu ớt, SỦNG_SẠCH_NGỌT, cung đấu gia đấu nhẹ, hài hước, nhẹ nhàng, HE Độ dài 112 chương Tình trạng Hoàn edit. Diệp gia mấy đời trung lương lại đều là quan văn. Thừa tướng Diệp Phụ An tuy rằng thủ đoạn độc ác, tác phong khiến một số người sợ hãi, nhưng là một lòng trung thành với nước với dân. Hoàng đế không có thành tựu gì quá lớn, tầm tầm thường thường hoàn toàn dựa vào trung thần. Diệp Ly Châu chính là hòn ngọc quý trên tay Diệp thừa tướng. Từ khi sinh ra sức khỏe của nàng đã không tốt. Khi còn bé, cao tăng nói nàng muốn sống tiếp, tốt nhất là phải xuất gia, sống cả đời trong chùa, cơm canh đạm bạc, làm bạn với nhang đèn. Chỉ là, cha của Diệp Ly Châu thương yêu nàng như thế, sao nỡ lòng để nàng xuất gia làm ni cô. Năm Diệp Ly Châu được ba tuổi, bà vú của nàng nhất thời sơ ý, hại nàng bị lạnh một đêm, bệnh nặng một trận, sốt cao tới nỗi suýt nữa thì chết non. Diệp thừa tướng mời danh y chữa bệnh cho nàng, miễn cưỡng bảo vệ được tính mạng. Thế nhưng, vào năm Diệp Ly Châu được năm tuổi, Diệp thừa tướng nhìn thân thể nàng càng ngày càng suy yếu, cũng không dám giữ nàng ở nhà nữa, mà đưa Diệp Ly Châu đến Minh Phật Tự, từ đó chỉ có ngày lễ ngày tết, Diệp thừa tướng mới có thể tới gặp Diệp Ly Châu một lần. Diệp Ly Châu sống gần mười năm trong chùa, ăn ở như một nhà tu hành chỉ là không xuống tóc, nàng cảm thấy bản thân lục căn chưa sạch, hồng trần chưa dứt, không thích hợp xuất gia. Đến năm nàng mười lăm tuổi, Diệp thừa tướng đón nàng xuống núi. Bởi vì sống lâu trong chùa, các ni cô trong chùa từ trước đến nay không thảo luận về dung mạo của con gái, nhưng thật tâm mà nói, dáng dấp của Diệp Ly Châu cực kỳ động lòng người đúng là một báu vật trời ban, thê nhưng chính nàng lại không biết. Vẻ đẹp của Diệp Ly Châu, không thể dễ dàng nói ra miệng. Vừa thuần khiết lại quyến rũ, nơi nơi đối lập nhau. Điểm chu sa giữa ấn đường, có lúc khiến người ta cảm thấy nàng ngây thơ hồn nhiên, có lúc khiến người ta cảm thấy xinh đẹp mê người. Tuổi tác của nàng tuy nhỏ, cử chỉ lại vô cùng mềm mại, như liễu yếu đón gió, màu da như băng như tuyết, quyến rũ tự nhiên, nhất là một đôi mắt hoa đào hàm chứa một đầm nước xuân, lúc nào cũng như đang mê hoặc người khác. Diệp Ly Châu xuống núi, xác định chưa chắc sống qua được mùa đông năm sau. Thế nhưng ngoài ý muốn, nàng lại gặp được Tần vương Đề Kiêu. Diệp Ly Châu phát hiện mỗi lần đến gần Đề Kiêu bệnh tình của nàng sẽ suy giảm đi một chút. Tần Vương Đề Kiêu thân cao chín thước, dung mạo như ngọc, văn võ song toàn nhưng lại lạnh tâm, lạnh tính. Mọi người đều biết Tần Vương là một sát thần đến Hoàng đế cũng phải nể sợ hắn. Chị ruột của Đề Kiêu chính là Hoàng Hậu, Thái tử điện hạ là cháu ngoại trai của Đề Kiêu. Nhưng tất cả thành tự của hắn đều do đổ máu mà có được. Đề Kiêu xưa nay luôn thiên vị cháu ngoại trai thông minh nghe lời này của hắn nên cũng không có thiện cảm với Diệp thừa tướng. Thái tử xuất thân cao quý lại là dòng chính, nhưng một đám văn thần dưới tay Diệp Phụ An, lại chưa bao giờ nghiêng về phía Thái tử. Đương nhiên, Diệp thừa tướng cũng không thiên vị người khác. Ban đầu Đề Kiêu có ý tác hợp Diệp Ly Châu cho cháu ngoại Thái tử của mình nhằm mục đích dùng quan hệ thông gia để lôi kéo Diệp thừa tướng, nhưng đến khi gặp được nàng rồi hắn lại đổi hướng thành tác hợp cho bản thân. “Trên lầu ngắm núi, đầu tường ngắm tuyết, trước đèn ngắm trăng, trong thuyền ngắm ráng chiều, dưới ánh trăng ngắm mỹ nhân, đây đều là những cảnh tượng tuyệt đẹp. Hắn vốn tưởng rằng, ngày đó dưới ánh trăng, bởi vì ánh trăng mông lung, nên Diệp Ly Châu đã tăng thêm mấy phần sắc đẹp, giờ đây nhìn nàng dưới ánh mặt trời, hắn phát hiện Diệp Ly Châu càng đẹp hơn.” Đề Kiêu là người mạnh mẽ, từ trước tới giờ đều nói chuyện dựa vào thủ đoạn, hắn cũng yêu thích người mạnh mẽ, không ngờ có một ngày, người được ưa thích nhất trong mắt hắn, lại là một tiểu mỹ nhân bệnh tật gió thổi một cái đã ngã. Bản thân Đề Kiêu nhiều năm qua thanh tâm quả dục. Bình thường hắn rất ghét mùi son phấn trên người đàn bà, ghét nhất nơi trăng hoa Tần lâu Sở quán, cho nên tới giờ vẫn cô đơn lẻ bóng. Nữ nhân với hắn mà nói, là đứa con ghẻ trắng mịn vừa thơm vừa giả dối, khiến hắn chán ghét, nhưng mà, Diệp Ly Châu lại không giống vậy. Bởi vì từ nhỏ nương nhờ cửa phật, là nơi thanh tịnh nhân từ nên tích cách của Diệp Ly Châu cực kì đơn thuần, trong sáng. Trên người nàng cũng không có mùi phấn son dung tục. Duyên phận giữa Đề Kiêu và Diệp Ly Châu là do trời đất tác thành, thế nhưng để cưới được mỹ nhân về nhà Đề Kiêu cũng gặp không ít trắc trở từ nhạc phụ đại nhân, từ tranh chấp trong triều cho đến bên ngoài. “Ly châu trong lòng bàn tay” là một bộ truyện sủng ngọt. Nam chính mạnh mẽ, lạnh lùng. Nữ chính yếu ớt, bánh bèo. Cung đấu, gia đấu không quá gay gắt. Nội dung ít mâu thuẫn, cao trào nhưng bù lại một vài tình tiết xen lẫn khá hài hước, dễ thương. Bản edit rất mượt mà, mạch lạc tuy nhiên có một vài chỗ mình không thích lắm, bởi vì đây là truyện cổ đại nhưng nhiều chỗ các bạn dịch lại dùng từ chưa được thuần cổ. Nói chung truyện vẫn khá hay và đáng đọc ạ. “Đề Kiêu ôm nàng vào lòng, dù cách khôi giáp lạnh như băng, cũng có thể cảm nhận được sự ấm áp của nàng “Diệp Ly Châu, sau này, ta sẽ thương nàng cả đời, sẽ đối tốt với nàng, sẽ không rời xa nàng nữa.” Hắn cao lớn như ngọn núi, sau khi cưới nàng, hai người chính là những người thân thiết nhất, hắn sẽ chống đỡ một mảnh trời cho nàng, không để cho nàng khóc, sẽ chỉ che chở nàng, để cho nàng mãi mãi ngây thơ. Diệp Ly Châu không hiểu tại sao Đề Kiêu lại đột nhiên nói những lời này. Nàng gật đầu, ôm lại Đề Kiêu, mặc dù cả người hắn đều là vết máu, mùi máu tanh trên người rất nặng. Bộ dạng này của hắn hệt như là người đi ra từ đống xác chết, rất dễ làm cho người khác sợ hãi. Nhưng Diệp Ly Châu không sợ hắn. Nàng muốn ở bên cạnh hắn mãi mãi.” Đọc truyện tại
Tên gốc Chưởng thượng Ly Châu Diệp Ly Châu có diện mạo băng thanh ngọc khiết, là một mỹ nhân yểu điệu. Năm nàng đến tuổi cập kê, lại chẳng ai dám tới cửa cầu hôn. Người người đều biết, thân thể Diệp Ly Châu yếu ớt, đi hai bước cũng phải có người dìu, Thừa tướng lại là người yêu thương con gái như mạng. Cưới một mỹ nhân bệnh tật như vậy về nhà, hầu hạ hơi không tốt một chút, nhất định sẽ bị Diệp thừa tướng lòng dạ ác độc, thủ đoạn đen tối cho người giết chết. Diệp Ly Châu cũng rất phiền muộn, thân thể nàng mỗi ngày một kém đi. Lúc đang an tâm chờ chết, thì có một người đàn ông lạnh lùng thường thường tới phủ Thừa tướng dạo chơi. Người đó thân cao dáng ngọc, dung mạo như người trời, chẳng qua là quá mức băng lãnh, ánh mắt nhìn về phía Diệp Ly Châu cũng đáng sợ vô cùng. Thế nhưng, hễ Diệp Ly Châu tới gần người này, thì thân thể ốm yếu của nàng lại khôi phục lại mấy phần, một khi người ấy rời xa, nàng lại thở chẳng ra hơi. Cuối cùng có một ngày, Diệp Ly Châu có phần tâm cơ làm bộ sảy chân ngã sấp xuống, dự định tới gần người đàn ông đó hòng kéo dài sinh mạng. Diệp thừa tướng xưa nay không sợ trời không sợ đất vội túm lấy con gái mình, kề sát bên tai nàng thì thầm “Đây là Nhiếp chính vương, chính là Tần vương mới dẫn theo mười vạn quân tới kinh đô uy hiếp hoàng đế. Con gái bảo bối của cha, chúng ta tìm người dịu dàng một chút, đừng chọn vị sát thần này.” Về sau, Nhiếp chính vương ôm Tiểu Ly Châu đáng thương vào trong lòng mình “Ngoan, lại gần thêm chút nữa.” Chỉ có Nhiếp chính vương tự mình biết, hắn thích tiểu mỹ nhân này đã bao lâu rồi.
Người dịch LC + Chim Ba Chân Mảng da thịt bị Đề Kiêu nắm lấy ngứa ngứa tê tê, Diệp Ly Châu không rút tay ra, chỉ nói “Nơi này có gió, đại nhân không nên ngủ ở đây.” Đề Kiêu buông nàng ra, đứng dậy, trong tay hắn đang cầm cái áo choàng của nàng. Chất vải bằng gấm xanh, mềm mịn trơn nhẵn, cảm giác sờ vào cực tốt. Trên người nàng quả thực quá thơm, vừa đến gần, Đề Kiêu đã có thể ngửi thấy mùi thơm trên người nàng. Thật ra chỉ là hương thơm nhàn nhạt, nhưng Đề Kiêu đối với mùi hương trên người Diệp Ly Châu nhạy cảm khác thường. Đề Kiêu đưa áo choàng qua “Áo choàng của nàng.” Diệp Ly Châu vươn tay ra nhận “Ta sợ chàng bị gió thổi mà sinh bệnh.” Bị gió thổi sinh bệnh? Mùa đông ở Hàm Châu lạnh thấu xương, hắn mặc áo giáp lạnh như băng luyện binh, cũng chưa từng sinh bệnh. Đề Kiêu cũng không đặt áo khoác vào tay Diệp Ly Châu. Hắn khẽ rũ một cái, áo choàng mở rộng ra, gấm xanh dưới đèn phản chiếu ánh sáng nhu hoà nhàn nhạt “Thân thể ta tốt, không cần.” Diệp Ly Châu còn chưa kịp phản ứng, áo choàng đã phủ lên người nàng. Đề Kiêu giúp nàng cột lại đai áo, lại kéo mái tóc dài đen như mực của nàng ra ngoài. Đứng gần như vậy, Diệp Ly Châu bị Đề Kiêu bao phủ, nàng có thể ngửi thấy mùi thơm thanh đạm của cây tuyết tùng trên người hắn. Thứ mùi này kích thích thần kinh, chóp mũi Diệp Ly Châu khẽ chuyển động, hít sâu một hơi. Ngón tay thon dài của Đề Kiêu xuyên qua mái tóc dài xinh đẹp của Diệp Ly Châu, bị bản năng cơ thể ảnh hưởng, Diệp Ly Châu không tự chủ được cọ cọ vào tay Đề Kiêu. Nàng ấm áp mềm mại, nhẵn nhụi, mịn màng, giống như đóa hoa quỳnh trân quý nở ra ngắn ngủi trong đêm đen. Tay Đề Kiêu hơi cứng đờ. Hắn gom mái tóc dài của Diệp Ly Châu lại rồi kéo ra. Cả người Diệp Ly Châu tê tê, bờ vai mềm yếu vô cùng. Nàng nhìn chằm chằm lồng ngực rộng lớn của Đề Kiêu, dựa sát về phía trước. Còn chưa kề sát vào, cái gáy đã bị người nắm lấy. Đề Kiêu nói “Đứng cho vững.” Hai chân Diệp Ly Châu mềm nhũn, căn bản không đứng vững được. Nàng vừa vì phản ứng của mình mà xấu hổ, vừa vì bản năng cơ thể khiến nàng vô cùng khát khao Đề Kiêu. Diệp Ly Châu ảo não lùi về sau hai bước “Xin lỗi.” Đề Kiêu thấy nàng thế mà lui về phía sau, sắc mặt lạnh đi một chút. Diệp Ly Châu không biết nên che giấu sự bối rối của mình thế nào, nàng không tiện nói ra chân tướng. Nếu như nàng nói, nàng gặp người khác đều không có việc gì, nhưng gặp được hắn, thì đầu cũng không đau nữa, lưng cũng không mỏi nữa, lúc chạm vào hắn cả người còn thoải mái như ngâm mình trong suối tiên, người này nhất định sẽ cho rằng nàng là kẻ điên. Mặc dù sự thật đúng là như vậy. Đề Kiêu nói “Trên miệng nàng bôi thứ gì thế?” Diệp Ly Châu thấy hắn vậy mà chủ động nói chuyện, ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng sờ lên cánh môi của mình, ngẩng đầu nhìn Đề Kiêu “Là son, ép cánh hoa hồng ra nước, rồi hong khô, sẽ thành son.” Đôi mắt nàng long lanh, ngón tay chạm vào bờ môi, màu đỏ kiều diễm ướt át cùng với ngón tay trắng như tuyết của nàng, tạo thành hai màu tương phản, vô cùng mê hoặc. Đề Kiêu cúi đầu, ngón tay hắn thô ráp, quanh năm quen cầm đao kiếm, ngược lại là lần đầu tiên chạm vào đôi môi mềm mại của thiếu nữ. Diệp Ly Châu bị hành động của hắn dọa sợ, cả người sững sờ không cả nhúc nhích. Ngón tay hắn lau đi màu son trên môi Diệp Ly Châu “Không đẹp.” Thật ra là rất đẹp, có điều hắn không muốn để người khác nhìn thấy, chỉ muốn một mình hắn thấy. Mang nàng về giấu đi một mình ngắm. Cánh môi của Diệp Ly Châu quá mềm mại, bị hắn lau qua hơi hơi đau. Chờ Đề Kiêu buông tay, nàng liếm môi, cảm giác thỏa mãn khó có thể diễn tả bằng lời tràn đầy trong lòng Diệp Ly Châu. Đề Kiêu phát hiện sắc mặt tiểu cô nương đỏ ửng tựa đóa hoa hồng. Trong quá khứ, nàng đều là xanh xao mệt mỏi, hoàn cảnh đỏ mặt như này ngược lại cũng không thường thấy. Diệp Ly Châu bị Đề Kiêu mê hoặc đến choáng váng, quên mất bản thân đang ở nơi nào, cũng quên mất sự dè dặt mà bản thân nên có “Lau sạch rồi sao?” Đôi mắt nàng mờ mịt, giống như ăn được thứ gì cực kỳ ngon miệng, lông mi vểnh lên, vòng cung đuôi mắt mềm mại xinh đẹp, đáy mắt như hồ nước trong veo. Lúc này Đề Kiêu đã nhận ra có điều không đúng. Hắn biết, Diệp Ly Châu không phải là một cô nương to gan như vậy. Lần trước tên phế vật nhị hoàng tử Triệu Dật kia tạo cảm giác tồn tại trước mặt Diệp Ly Châu, liền bị nàng làm mặt lạnh. Vì sao nàng quyến luyến hắn như vậy? Nàng cũng vừa gặp đã yêu sao? Bóng đêm sâu thẳm, Đề Kiêu tiến lên từng bước. Lý trí cùng ham muốn của Diệp Ly Châu đấu tranh, nàng lui về sau một chút, lại bước lên trước một chút. Lý trí nói với nàng rằng, nàng không thể duy trì khoảng cách gần như vậy với người đàn ông này, nhưng mà, thân thể nàng lại rất cần người này. Cảm giác bị áp bức mà hắn cho nàng vượt qua sự vui sướng, cuối cùng Diệp Ly Châu vẫn lựa chọn lùi về phía sau, trâm ngọc trên tóc nàng lay động hai cái, vàng ngọc châu báu va vào nhau, phát ra âm thanh lanh lảnh. Không đợi nàng lùi ra khỏi đình, Đề Kiêu đã nắm lấy cằm của nàng. Giống hệt như trong mơ, hắn ở trên cao nhìn xuống, nàng chật vật không chịu nổi, nhưng hắn lại sạch sẽ chỉnh tề. Ngón trỏ của Đề Kiêu vuốt ve cằm Diệp Ly Châu, đầu ngón tay nhẹ nhàng quét qua cánh môi nàng “Tâm ý của nàng, ta đều biết cả rồi.” Diệp Ly Châu “???” Tâm ý của nàng? Tâm ý nào của nàng? Đề Kiêu hơi hơi cúi đầu. Trong mơ là trong mơ, hiện thực là hiện thực. Đôi khi, điều có thể làm được trong mơ, trong hiện thực lại không thể làm được. Giống như ở trong mơ hắn và Diệp Ly Châu sớm đã là vợ chồng thực sự, cũng sắp đùa hư nàng rồi, trong hiện thực Đề Kiêu vẫn còn là trai tân, không biết nên hôn nàng thế nào. Dán thẳng môi lên sao? Có khi nào mũi hai người sẽ đụng vào nhau không ? Vậy hẳn là nghiêng đầu hôn. Nhất định là như vậy rồi. Thân thể Diệp Ly Châu nhạy cảm vô cùng, cằm bị hắn nắm lấy, dù hắn không hề dùng sức, nhưng trên cái cằm trắng nõn của nàng vẫn hiện ra mấy dấu ngón tay rõ rệt. Nhìn rất kích tình. Đề Kiêu lại cúi đầu xuống, Diệp Ly Châu không có sức đẩy hắn ra, dù có sức, thân thể nàng cũng không cho phép nàng đẩy ra. Chỉ có Đề Kiêu có thể gần gũi nàng như vậy, nàng cũng chỉ cho phép một mình Đề Kiêu. “Ơ kìa, cậu, sao cậu lại ở đây?” Một giọng thiếu niên trong trẻo truyền tới “Cháu sợ cậu không tìm được…” Tiếng nói im bặt. Triệu Quân ý thức được có điều không ổn. Hình như cậu đang giấu thứ gì đó ra sau lưng. Có lẽ, đó không phải thứ gì, mà là một cô gái. Ông cậu uống rượu say, sau đó làm chuyện tốt, hình như bị hắn quấy rầy rồi. Triệu Quân nhìn ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông, khí thế trong nháy mắt yếu hẳn đi “Khụ khụ… Cháu không biết…” Diệp Ly Châu nghe thấy giọng nói, cũng biết mình bị người ta nhìn thấy rồi. Đêm hôm khuya khoắt, nàng và người đàn ông này đơn độc ở bên nhau, nếu truyền ra ngoài, cha nhất định sẽ gả nàng cho người này, danh tiếng của con gái nhà lành rất quan trọng, nếu như người này chưa lập gia đình, chắc cha cũng sẽ uy hiếp hắn cưới nàng. Nhưng mà… Trước kia Diệp Ly Châu chưa từng nghĩ sẽ lập gia đình, áo cưới cũng chưa may. Diệp Ly Châu thò ra nửa cái đầu, định bụng xem xem người trông thấy việc này là ai, nàng nhìn thấy một thiếu niên cao lớn như tùng bách. Bởi vì cách xa, trời lại tối, Diệp Ly Châu không thấy rõ mặt mũi của thiếu niên. Nhưng Triệu Quân lại nhận ra Diệp Ly Châu. Dù sao trong đình sáng sủa hơn một chút, gương mặt của Diệp Ly Châu cũng quá rõ nét, nhìn qua một lần thì sẽ không thể quên. Triệu Quân dùng ánh mắt rất kỳ lạ nhìn Đề Kiêu một cái. Thật không hổ là cậu, giấu Diệp Phụ An, lừa gạt con gái nhà người ta ra ngoài hẹn hò. Tiểu cô nương non nớt như vậy, nhìn quá đỗi ngây thơ, cậu đúng thật có thể xuống tay được. Cũng không biết sau khi Diệp Phụ An biết được cải trắng nhỏ nhà mình bị con sói đuôi to ngoạm mất, cái mặt mo sẽ bị chọc tức thành màu dưa muối hay màu gan heo đây. Đề Kiêu không muốn để Diệp Ly Châu nhìn lén Triệu Quân, hắn ấn cái đầu nhỏ của nàng trở về. Diệp Ly Châu áp sát lên lưng Đề Kiêu, nàng cực kỳ mềm mại, mềm như mây vậy, cơ thể Đề Kiêu lại giống như được đúc ra từ sắt đá, rắn chắc mà lạnh như băng. Cộm người không thoải mái. Dù là như vậy, Diệp Ly Châu dựa vào hắn, cũng vẫn cảm thấy rất là vui vẻ. Đề Kiêu lạnh tanh nói “Cháu về trước đi, không cần chờ ta.” Một câu nói thật đơn giản, Triệu Quân lại nghe ra được sát ý, hắn cảm thấy trên người rét căm căm, nếu còn không đi, sau này Đề Kiêu nhất định sẽ dùng Trọng Uyên dạy hắn làm người thế nào. Triệu Quân nhanh nhẹn bớt nói hai câu, nhưng vẫn không nhịn được mà nhắc nhở “Vậy cháu đi trước đây. Cậu chú ý thời gian một chút, thật sự không còn sớm nữa đâu.” Diệp Ly Châu vẫn còn là thiếu nữ trong khuê phòng, Triệu Quân thật sự Đề Kiêu làm quá mức sẽ bị phát hiện. Dù sao cũng là con gái Diệp Phụ An, sau lưng Diệp Ly Châu là một người cha có bản lĩnh, không thể ức hiếp quá mức. Đề Kiêu tự nhiên hiểu rõ điểm này. Cho dù cha của Diệp Ly Châu không phải là Diệp Phụ An, chỉ cần hắn thích nàng, thì sẽ trân trọng nàng, không ức hiếp nàng quá đáng. Bàn tay nhỏ nhắn của Diệp Ly Châu túm lấy áo Đề Kiêu, vẫn đang chờ Triệu Quân rời đi, ngón tay nàng khẽ gãi lên lưng Đề Kiêu, mới nhận ra cơ thể Đề Kiêu lại căng cứng. Hắn quay lưng về phía Diệp Ly Châu “Buông ra.” Ngón tay nàng càng túm chặt hơn, chất liệu áo khoác của hắn rất mỏng, nắm trong tay vừa lạnh vừa trơn. Diệp Ly Châu không biết hành động dựa sát vào hắn như vậy rất nguy hiểm, nàng chỉ chớp chớp mắt, rồi nói “Vị công tử vừa rồi, có khi nào sẽ nói ra việc chúng ta nói chuyện cùng nhau không?” “Nàng có hi vọng người khác biết không?” Diệp Ly Châu cũng rất xoắn xuýt, lông mày xinh đẹp của nàng hơi cau lại. Diệp Ly Châu muốn ở cùng một chỗ với Đề Kiêu, chỉ vì Đề Kiêu là quý nhân trong sinh mệnh của nàng. Nhưng chuyện tình cảm, coi trọng đôi bên cùng có ý. Diệp Ly Châu chưa rung động, sở dĩ nàng đứng ở đây, là vì cơ thể nàng cần Đề Kiêu. Đề Kiêu thì sao? Diệp Ly Châu nhìn bóng lưng cao lớn của người đàn ông. Hắn trước sau đều lạnh nhạt, không có tình cảm gì, có lẽ ghét nàng, cho dù không ghét nàng, nhìn vẻ mặt vĩnh viễn lãnh đạm của hắn, cũng không giống như thích nàng. Nếu như bởi vì nàng đơn phương đòi hỏi, để Đề Kiêu ở bên nàng, Diệp Ly Châu sẽ cảm thấy thật có lỗi với Đề Kiêu. Trong lòng nàng có sự chán nản nhàn nhạt, nàng thì thầm nói “Không hi vọng.” Đề Kiêu cuối cùng xoay người lại. Không hi vọng? Sao? Nàng quyến rũ hắn, lẽ nào không muốn chịu trách nhiệm? Đề Kiêu nâng cằn nàng lên “Thật sự không hi vọng sao?” Diệp Ly Châu nhìn vẻ mặt của hắn không thân thiện, nói “Cha ta mà biết sẽ tức giận.” Lúc này Đề Kiêu mới bớt đi mấy phần lạnh lẽo. Diệp Phụ An nhất định sẽ tức giận, tiểu cô ương yểu điệu rơi vào trong tay một võ tướng không biết thương tiếc đàn bà con gái như Đề Kiêu, đi tới Hàm Châu xa xôi, Diệp Phụ An mới không bỏ được. Đề Kiêu khép lại áo choàng của nàng “Sắc trời không còn sớm nữa, nàng cũng nên sớm quay về đi.” Diệp Ly Châu không muốn về, nàng sợ ban đêm gặp ác mộng, ở bên Đề Kiêu, nàng cảm thấy rất yên tâm. Đề Kiêu luôn cho người ta cảm giác an toàn. Diệp Ly Châu nói “Sao chàng lại thích mang theo đao? Cây đao này xem ra rất nặng.” Tiểu cô nương chuyển đề tài, rõ ràng cho thấy không muốn đi. Đề Kiêu đoán ra nàng không muốn rời xa mình, có cái ý nghĩ này, trong lòng Đề Kiêu không hiểu sao lại có cảm giác thỏa mãn. Hắn lấy Trọng Uyên xuống “Sờ xem.” Đôi mắt Diệp Ly Châu trong nháy mắt sáng lên “Ta có thể chạm vào sao?” Đồ của hắn, nàng đều có thể chạm vào. Của Đề Kiêu, cũng chính là của Diệp Ly Châu. Đề Kiêu nói “Có thể.” Mũi đao từng uống vô số máu tươi, hôm nay lại được lau chùi sạch sẽ, loan đao hắc kim có phong cách cổ xưa lại nặng nề mang theo sát khí lạnh lẽo, như ma vật khát máu, Diệp Ly Châu lại là kiểu người ngây thơ đơn thuần, hoàn toàn khác xa cây loan đao này. Ngón tay mảnh khảnh trắng nõn như sứ của nàng vuốt ve vỏ đao “Cây đao này thật đẹp…” Đề Kiêu cong khóe môi. Nhiều năm như vậy, cũng là lần đầu tiên có người khen Trọng Uyên đẹp. Thanh loan đao khát máu này, không có nhân tính giống hệt như Đề Kiêu, ở trong mắt Diệp Ly Châu, lại rất cuốn hút. Diệp Ly Châu ngửa đầu nói “Có thể rút đao ra khỏi vỏ không?” Đề Kiêu nói “Không thể.” Ánh đao dọa người, hắn sợ trong đêm tối sẽ hù dọa Diệp Ly Châu. Tay Diệp Ly Châu lại vuốt ve vỏ đao lần nữa, đáy lòng nàng cảm thấy đáng tiếc, tiếc là không thấy được đao rời khỏi vỏ. Nàng rất thích thanh đao này, mặc dù nó đáng sợ, nhưng cho người ta một loại cảm giác khác biệt. Đề Kiêu biết ngón tay Diệp Ly Châu mềm mại ra sao. Đầu ngón tay giống như cánh hoa, mang theo mùi thơm, nơi mà tay nàng chạm vào, sẽ khiến người ta có cảm giác run rẩy. Nhưng lúc này, ngón tay thon dài của nàng đang không ngừng lưu luyến đụng chạm, còn là chạm vào thanh đao không có tính người này. Đề Kiêu cảm thấy, động tác của nàng thật sự quá mức mập mờ. Hắn thấy không thoải mái. Đề Kiêu cố định lại đao, đeo lên hông mình, sắc mặt vẫn lạnh lùng như trước “Đừng chạm vào nó như vậy, ta không thích.” “Hả?” Diệp Ly Châu có chút không hiểu nổi, vậy phải chạm thế nào đây? Tác giả có lời muốn nói Châu Châu Lại ghen với một cây đao, chàng chính là giấm vương.
Người dịch LC + Chim Ba Chân Rất nhanh, một lão thái y hơn năm mươi tuổi, tóc mai hoa râm đã tới. Sau khi ông ta hành lễ với các vị nương nương, Đề hoàng hậu cười nói “Đây là Đại tiểu thư của phủ Thừa tướng, Từ thái y, thân thể nàng yếu ớt, ngươi cẩn thận bắt mạch xem.” Diệp Ly Châu ngồi ở chỗ cao cao bên cạnh Đề hoàng hậu, Từ thái y quỳ trên mặt đất, chẩn mạch tượng qua một chiếc khăn tay, đôi mắt vẩn đục nhìn Đề hoàng hậu, hơi lắc đầu, sau đó nói “Thân thể cô nương hơi yếu, hoàng hậu nương nương cũng không cần lo lắng quá, lát nữa vi thần sẽ kê đơn cho cô nương.” Thấy ám chỉ của Từ thái y, Đề hoàng hậu tự hiểu Diệp Ly Châu đích thực không chữa được nữa. Một cô nương bạc mệnh không có phúc như vậy, cưới vào Đông cung, sợ là không tốt lắm. Càng không có khả năng, Đề hoàng hậu càng cảm thấy đáng tiếc. Nhìn gia thế của Diệp Ly Châu, diện mạo này… cô nương tốt biết bao… Lúc này, cung nữ từ bên ngoài đi vào thông báo “Bẩm Hoàng hậu nương nương, một khắc trước Thái tử điện hạ đã ra khỏi Đông cung, nói là đến thỉnh an ngài. Quý phi nương nương cùng Nhị hoàng tử điện hạ, Tam công chúa điện hạ đã ở ngoài cửa, sắp tiến vào đây.” Trong lòng Đề hoàng hậu không vui. Cây gậy chọc phân Thịnh quý phi này, nơi nào không cần nàng ta, nàng ta một mực hướng về nơi đó khiến người ta chán ghét. Có điều, Đề hoàng hậu vẫn mỉm cười gật đầu. Đang nói thì một bóng dáng hoa lệ tiến vào, Diệp Ly Châu thoáng liếc nhìn, người phụ nữ đi ở giữa có dung nhan kiều mị, khóe mắt vành môi vểnh lên một cách tự nhiên, trên người mặc hoa phục rực rỡ, tóc mai như mây, ngọc bội leng keng, chắc chắn chính là Thịnh quý phi. Bên trái Thịnh quý phi là một thiếu niên 15-16 tuổi, thân hình hắn cao lớn, dung nhan khôi ngô, nhưng lại mang theo mấy phần tà khí. Bên cạnh thiếu niên là một thiếu nữ 15-16 tuổi, thiếu nữ mặc hoa phục, vẻ mặt có mấy phần nhút nhát. Thịnh quý phi hành lễ, giọng nàng ta mềm mại dịu dàng, giống như khóe mắt khóe môi nàng vậy hơi lanh lảnh cất lên “Nô tỳ thỉnh an Hoàng hậu nương nương.” Trên mặt Đề hoàng hậu tràn đầy tươi cười, cũng không để Thịnh quý phi đứng lên, tận lực để Thịnh quý phi duy trì tư thế lúc hành lễ. Bà chậm rãi thưởng thức một ngụm trà, rồi đặt chén vào tay một cung nữ, lại chậm rãi nói “Em đó, em chính là người thích tham gia náo nhiệt. Bổn cung đã đoán được em sẽ qua đây xem Diệp tiểu thư. Có điều, Dật Nhi không đi nghe Thái phó giảng bài à? Sao lại thích tham gia trò vui giống như mẫu phi ngươi vậy hả?” Y phục cùng đồ trang sức của Thịnh quý phi đều rất nặng, đè trên người nặng trĩu, không có ai đỡ, nàng ta mệt đến cẳng chân mỏi nhừ, nghe Hoàng hậu nói Triệu Dật, thì vội vàng thưa “Là nô tỳ nghĩ, lâu rồi Dật Nhi không thỉnh an người, cố ý dẫn nó tới đây.” Nhị hoàng tử Triệu Dật nói “Quý phi nương nương vẫn luôn nhắc tới mẫu hậu người, nên giờ nhi thần mới tới đây thỉnh an người.” Đề hoàng hậu nói “Dật Nhi lại cao hơn rồi, càng có phong phạm của hoàng tử rồi, chỉ là vẫn cứ không đủ lanh lợi, chả trách bình thường bệ hạ thích chỉ điểm ngươi. Còn không mau đỡ mẫu phi ngươi lên ghế ngồi, nàng cứ gập người mãi, nhất định sẽ mệt.” Lúc này Triệu Dật mới đỡ Thịnh quý phi đứng lên. Diệp Ly Châu thấy Hiền phi, Giả quý nhân và Đỗ tần đều đứng dậy hành lễ với Thịnh quý phi, thì cũng đứng lên theo. Thịnh quý phi đương nhiên là tới vì Diệp Ly Châu. Hoàng hậu có một đứa em trai cường đại làm hậu thuẫn. Diệp Phụ An là người kiêu ngạo như vậy, Tần vương muốn tới làm khách là tới, Thịnh quý phi gấp đến độ lửa xém lông mày, chỉ lo ngày nào đó vừa rời giường, thì nghe nói Diệp Phụ An gả con gái cho Thái tử. Vốn dĩ Nhị hoàng tử đã là tìm đường sống trong kẽ hở, Thừa tướng liên thủ với Thái tử, còn có đường sống cho Nhị hoàng tử nữa sao? Lần này nàng ta tới đây, chính là muốn xem xem Diệp Ly Châu có gầy yếu như trong lời đồn hay không. Thịnh quý phi cười nói “Là cô nương nhà họ Diệp phải không? Tên là gì?” Diệp Ly Châu nói “Thần nữ là Diệp Ly Châu.” “Diệp Ly Châu, chà chà, ngọc châu ngàn vàng, thực sự là hiếm thấy.” Thịnh quý phi nói “Tháng trước Nhị hoàng tử tặng cho bổn cung một đôi bông tai, vừa vặn cũng đáng giá ngàn vàng, Tang Du, cầm qua đây, bổn cung phải tự tay đeo cho Diệp cô nương.” Diệp Ly Châu không ngờ sẽ nhận được đãi ngộ như vậy. Ở hậu cung, Thịnh quý phi chỉ đứng sau Hoàng hậu, bây giờ bà ta đeo bông tai cho nàng, truyền ra ngoài, người khác chỉ xem là một câu chuyện thú vị, cho rằng quan hệ giữa hai người vô cùng tốt, Thịnh quý phi cực kỳ coi trọng nàng, lại rõ ràng hạ thấp thân phận cao quý đeo bông tai cho nàng. Thịnh quý phi là mẹ đẻ của Nhị hoàng tử, nếu như có người truyền bá lời đồn châm dầu vào lửa, đến lúc đó, nàng và Nhị hoàng tử cũng sẽ bị buộc chặt vào với nhau. Nhị hoàng tử không cần nàng cũng không sao, nhưng một người con gái có dính dáng đến một người đàn ông khác, danh tiếng gần như sẽ bị hủy hoại. Diệp Ly Châu lui về sau một chút, cười nói “Thần nữ cũng không có lỗ tai, không đeo bông tai được. Tấm lòng của Quý phi nương nương, thần nữ xin nhận.” Thịnh quý phi trái lại cảm thấy hiếm lạ “Chưa từng xỏ lỗ tai sao?” Nha hoàn Ngọc Sa mà Diệp Ly Châu mang tới, nói “Thưa, Tiểu thư từ nhỏ lớn lên trong chùa, nơi đó không lưu hành mấy việc trang điểm.” Thịnh quý phi vốn chính là một người ương ngạnh lại độc đoán. Nếu Tần vương không ở trong kinh thành, ỷ vào sự yêu thích của hoàng đế dành cho nàng ta, chắc chắn nàng ta sẽ không cung kính với hoàng hậu như vậy. Nghe xong những lời mà nha hoàn của Diệp Ly Châu nói, trong lòng Thịnh quý phi đã không còn hứng thú gì nữa. Nàng ta chủ động hạ thấp thân phận muốn đeo bông tai cho, Diệp Ly Châu lại không có lỗ tai? Cho dù không có, cũng phải xỏ ra hai cái lỗ. Thịnh quý phi nói “Cái này thì dễ xử lý, gọi hai cô cô tới đây xỏ lỗ tai cho Diệp tiểu thư, đã là tiểu thư nhà quyền quý, chung quy cũng phải đeo bông tai.” Thịnh quý phi không nói dối. Sớm muộn cũng phải xỏ lỗ tai, không nể mặt Thịnh quý phi, hôm nay nhất định không qua được. Đề hoàng hậu nói “Đi gọi hai cô cô tới đây.” Bà đảo mắt thoáng nhìn Diệp Ly Châu, Diệp Ly Châu thầm hiểu ý. Thịnh quý phi ngồi xuống uống trà, Nhị hoàng tử Triệu Dật ở ngay bên cạnh Thịnh quý phi, hắn cũng âm thầm đánh giá Diệp Ly Châu. Chỉ chốc lát, hai vị cô cô đã tới, Diệp Ly Châu được dẫn ra sau tấm bình phong. Hai cô cô dùng hạt đậu vàng thật nhỏ cọ lên dái tai của Diệp Ly Châu. Hai bên dái tai từ từ trở nên tê tê, vào lúc nàng cảm thấy không còn cảm giác, hai cây kim đã được nung nóng liền xuyên qua. Một trận đau đớn, một giọt máu rơi xuống, hai vị cô cô vội cầm máu cho nàng, dùng cuống lá trà xuyên qua lỗ tai. Lúc này, Diệp Ly Châu đột nhiên giả bộ bất tỉnh, nhắm mắt lại nằm dài ra trên giường nhỏ. Hai vị cô cô vội nói “Không xong rồi, Diệp cô nương ngất đi rồi.” Truyền đến bên ngoài, trong lòng Đề hoàng hậu hài lòng, nhưng vẫn nhíu mày “Còn không mau gọi thái y đến, Diệp cô nương là minh châu trên tay Thừa tướng. Diệp thừa tướng làm việc vì bệ hạ, nhiều năm qua cúc cung tận tụy, nếu Diệp cô nương xảy ra chuyện không may ở đây, chẳng phải khiến thừa tướng lạnh lòng sao?” Thịnh quý phi cũng có chút luống cuống. Nàng ta ở trong cung có thể khoa trương hống hách, đều là do bệ hạ sủng ái. Tuy Đề hoàng hậu bị bệ hạ lạnh nhạt, nhưng Đề hoàng hậu có sự ủng hộ của Tần vương, nàng ta thì không có. Nếu thân thể Diệp Ly Châu kém như vậy, xảy ra bất trắc, đến lúc đó Tần vương và Diệp thừa tướng nắm lấy điểm ấy không tha, chờ bệ hạ trách cứ, chẳng phải nàng ta sẽ gặp họa sao? Từ thái y được dẫn tới, lúc này, thái tử Triệu Quân cũng đã đến. Thái tử nhìn cả phòng chen chúc đầy người, trong lòng có chút khó hiểu “Mẫu hậu, đã xảy ra chuyện gì?” Đề hoàng hậu nói “Quân Nhi, con tới rồi. Là tiểu thư Diệp gia bị ngất. Người nàng gầy yếu, Quý phi thấy nàng không có lỗ tai, cứ nhất định để người xỏ lỗ tai cho nàng, kết quả, Diệp tiểu thư không chịu được đau, vừa xỏ xong thì hôn mê bất tỉnh.” Triệu Quân “…” Người con gái này yếu đến thế sao? Người lợi hại như cậu sao lại mắt mù mà coi trọng một người con gái đến xỏ lỗ tai cũng có thể ngất đi chứ? Khẩu vị của cậu thật đáng lo ngại. Ngày khác nếu là đến lúc động phòng, thiếu nữ yếu đuối này chẳng phải là bị đùa chết sao? Thịnh quý phi đã đi vào bên trong xem người, Đề hoàng hậu nói với Thái tử hai câu rồi cũng đi vào. Thái tử đang do dự có nên đi vào xem dung mạo Diệp Ly Châu ra sao hay không, lại thấy Nhị hoàng tử Triệu Dật cùng Tam công chúa Tư Nhu cũng đã chui vào trong đó, lập tức liền giận tím mặt “Triệu Dật, Tư Nhu, hai đứa vào đó làm gì?” Đề Kiêu đã vào đến cửa cung, chưa tới một khắc đồng hồ nữa sẽ đến nơi. Triệu Quân biết ông cậu mình vui buồn thất thường, nhất là tính tình rất xấu. Diệp Ly Châu ngất đi vốn không phải chuyện gì tốt, nếu lại để một người đàn ông là Triệu Dật vào thăm, sợ là Đề Kiêu sẽ nổi trận lôi đình.
Người dịch /fb Buổi tối Diệp Ly Châu cũng chưa ăn gì, bên kia Ô Thị cố ý phái Hạnh Nhi tới quan tâm thân thể của nàng. Đã sẩm tối rồi, khí trời lại nóng, nơi ở của Diệp Ly Châu mặc dù là cái viện tốt nhất Diệp phủ, gian phòng râm mát, nhưng trong phòng không dùng băng, nên vẫn có vài phần khô nóng. Hạnh Nhi là nha hoàn đắc lực nhất bên cạnh Ô Thị, nàng ta lớn lên cũng cuốn hút, có một đôi mắt đen láy. Sau khi đi vào, trước tiên Hạnh Nhi vấn an Diệp Ly Châu “Nô tỳ gặp qua Đại tiểu thư, viện của thái thái cách xa chỗ này, hiện tại lại có việc vụn vặt quấn thân, không tiện qua đây, cho nên đã phái nô tỳ tới vấn an người. Người đã mệt mỏi một ngày rồi, thân thể vẫn còn chịu đựng được nữa chứ ạ? Nếu người cảm thấy không khỏe, thì kêu đại phu tới kê ít đơn thuốc cho người.” Diệp Ly Châu mặc cái áo đơn màu đỏ nhạt, mệt mỏi vô lực dựa lên gối mềm, mái tóc đen của nàng là một nắm lớn, tự nhiên tản mát rơi xuống, tóc đen như mực, mang theo ánh sáng rất dịu dàng. Một tầng màn sa lay động theo chiều gió, cách tầng lụa mỏng này, Hạnh Nhi chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng mảnh mai vô lực bên trong, nhưng không thấy rõ mặt người. Tâm tư của Diệp Ly Châu còn hoảng hốt, ngủ một giấc tỉnh lại, không sao ăn được thứ gì. Tinh thần của nàng không tốt, biếng nhác khác thường. Tiểu nha đầu tới thăm hỏi, Diệp Ly Châu cũng không để ý nhiều hơn. Trì hoãn một lát, Hạnh Nhi mới nghe được giọng nói lạnh nhạt của Đại tiểu thư “Phiền thái thái phí tâm rồi, nhớ thay ta gửi lời hỏi thăm thái thái. Ngọc Sa, tiễn vị này về đi.” Hạnh Nhi cười nói “Đại tiểu thư, hoặc nhiều hoặc ít cũng để nô tỳ nhìn người một chút. Nô tỳ biết được khí sắc của người có tốt hay không, mới có thể trở về báo cáo kết quả với thái thái. Nếu người đã mệt mỏi cả một ngày, thân thể đặc biệt không khỏe, thái thái nhất định sẽ lo lắng cho người, nàng sẽ lo lắng đến không ăn được cơm đấy.” Bàn tay trắng như ngọc của Diệp Ly Châu đỡ lấy cằm “Kéo mành ra.” Tấm màn sa màu đỏ được rẽ ra, Hạnh Nhi không dám tiến lên, xa xa nhìn thấy người con gái đang nằm nghiêng trên sạp mềm. Diệp Ly Châu có mái tóc đen, da trắng như tuyết, một đôi mắt hoa đào thấm ánh nước nhàn nhạt, tràn lan nghìn loại tình ý, dù cho lạnh nhạt nhìn người ta, cũng cho người ta cảm giác dịu dàng tình tứ. Dù sao cũng là Đại tiểu thư của Diệp gia, dù là lớn lên ở nơi vắng vẻ không thấy người ở, từ nhỏ thiếu sự chăm sóc, cũng tự mang theo khí chất khác biệt. Hạnh Nhi không dám nhìn nhiều hơn, vội hỏi “Khí sắc của tiểu thư khá tốt, thái thái biết được chắc chắn sẽ vui mừng. Mỗi ngày người chớ quên uống thuốc, có gì cần thì cứ nói với thái thái, thái thái đều sẽ giúp ngài. Nô tỳ lui xuống trước.” Chờ người đi rồi, Diệp Ly Châu mới mệt mỏi day day ấn đường. Cũng không cho người ta thanh tịnh chút nào, nàng mới không thích người của thái thái hay vợ bé gì đó tới đây quấy rầy. Ngọc Sa tiễn xong người quay lại, quỳ gối bên cạnh Diệp Ly Châu, cầm cái chùy mỹ nhân nhẹ nhàng đấm chân cho Diệp Ly Châu, Diệp Ly Châu duỗi người một cái, Ngọc Sa nói “Tiểu thư, đông trùng hạ thảo mà hôm qua Hoàng hậu nương nương đưa tới, nô tỳ đã phân phó người ninh cháo với gạo tẻ tốt nhất. Người dù ít dù nhiều cũng ăn hai miếng, ăn xong rồi hãy nghỉ ngơi.” Diệp Ly Châu nhắm mắt lại “Đưa đến chỗ Gia Hữu đi, ta thực sự không có khẩu vị.” Ngọc Sa nói “Công tử đã dùng qua bữa tối rồi. Thân thể người hư nhược, nhiều ít ăn một chút cháo thuốc, ăn gì đó buổi tối mới ngủ ngon.” Vừa nhắc tới chuyện ngủ, Diệp Ly Châu mới nhớ tới những thứ mình đã nhìn thấy tối hôm qua. Như là một giấc mộng, lại như là thật sự nhìn thấy. Diệp Ly Châu nói với Ngọc Sa “Tối nay ngươi vào bên trong ngủ, để người khiêng vào đây một cái giường, buổi tối thuận tiện hầu hạ.” Ngọc Sa thưa “Bây giờ trời nóng, nô tỳ trải cái chăn nằm dưới đất là được, chuyển cái giường nữa vào quá chiếm chỗ.” Chờ đến buổi tối lúc đi ngủ, Diệp Ly Châu nhắm mắt lại. Rất nhanh, nàng chìm vào giấc mộng. Nàng mơ thấy người đàn ông đáng sợ kia. Hắn nắm lấy cằm của nàng, trên người Diệp Ly Châu là một trận tê dại, bất giác mềm đi mấy phần, sáp về phía trước, định dựa lên người hắn. Váy áo của nàng xộc xệch, quần áo rộng rãi lỏng lẻo, đây căn bản không phải quần áo mà bình thường Diệp Ly Châu sẽ mặc. Một tầng sa thật mỏng màu đỏ thắm rất diễm lệ. Màu da của nàng vốn trắng muốt, da thịt tựa tuyết như ẩn như hiện, sa mỏng màu son tôn lên nước da, cả hai tôn nhau lên, rất là rực rỡ. Chỗ cổ áo lỏng lẻo mở ra, bên dưới xương quai xanh mảnh mai là một mảnh da trắng như tuyết, châu tròn ngọc sáng vô cùng đầy đặn, nhẹ nhàng bao phủ trong lớp áo lụa, cùng với vòng eo thon thả của nàng, sống lưng gầy yếu hình thành sự đối lập rõ nét. Sự đối lập càng mãnh liệt, càng lộ ra vẻ xinh đẹp quyến rũ của Diệp Ly Châu. Nhưng đáy mắt nàng vô tội, còn mang theo một chút ánh nước. Đề Kiêu nắm lấy cằm của Diệp Ly Châu, chậm rãi cúi người, hắn quá cao, Diệp Ly Châu thì quá mức yếu đuối. Không biết vì sao. Ở trong mộng, Diệp Ly Châu rất khó khống chế được bản thân, nàng không tự chủ được mà sáp lại gần Đề Kiêu, Đề Kiêu lại cố ý giở trò xấu, tay hắn chỉ nắm lấy cằm của nàng, những chỗ khác đều không chạm vào nàng. Cánh môi Diệp Ly Châu hơi hé mở, thoạt nhìn ngây thơ mà tội nghiệp. Váy áo của nàng lỏng lẻo rời rạc, đã ra chút mồ hôi mỏng, áo lụa phác họa thân hình. Người đàn ông đang mặc áo bào màu mực đen, chất liệu quý giá, không hề có một nếp nhăn. So sánh với Diệp Ly Châu, hắn có một loại cảm giác cấm dục lại lạnh lùng. Diệp Ly Châu đứng cũng đứng không vững, nàng muốn đẩy tay của hắn ra, không muốn hắn nắm lấy cằm mình nữa. Bàn tay nhỏ bé của nàng vừa đặt lên cổ tay của người đàn ông, thân thể lại càng thêm tê dại, cũng không muốn rời đi nữa. Người đàn ông cúi người xuống, ở bên tai nàng nói “Tận lực quyến rũ ta? Hử?” Giọng hắn trầm thấp lạnh lùng, hô hấp nóng hầm hập, khuôn mặt của Diệp Ly Châu trong nháy mắt đỏ ửng, đỏ đến tận mang tai. Đáy mắt nàng mang theo ánh nước, mờ mịt sương mù, đỏ ửng một mảnh, vô tội lại vô hại. Diệp Ly Châu muốn nói “Không phải”, nhưng nàng căn bản không phát ra được chút xíu âm thanh nào. Ánh mắt của người đàn ông sâu thẳm, Diệp Ly Châu đọc không hiểu nét mặt của hắn, không biết hắn đã không kềm chế được, nhưng nàng có thể nghe rõ lời nói của hắn. Đôi môi mỏng lạnh như băng của hắn chạm vào dái tai Diệp Ly Châu. Ở bên tai nàng thấp giọng nói “Tiểu yêu nữ.” Vào lúc này Diệp Ly Châu tỉnh lại. Nàng mở mắt ra, bởi vì vừa tỉnh ngủ, nàng vẫn đắm chìm trong trong giấc mộng. Câu “Tiểu yêu nữ” kia quanh quẩn ở bên tai, Diệp Ly Châu sờ sờ mặt mình, nóng hôi hổi, có chút xấu hổ. Bởi vì thân thể không tốt, nàng thường tỉnh lại vào nửa đêm, lúc này, Diệp Ly Châu chậm rãi ngồi dậy, dựa vào gối đầu. Sắc trời còn chưa sáng, trong phòng vẫn mờ tối như cũ, trong màn càng là dầy đặc nặng nề không thấy sắc trời. Diệp Ly Châu mặc áo ngủ màu tuyết trắng, ôm lấy đầu gối của mình. Tóc dài tản mát rơi xuống, giống hệt như thác nước màu đen. Trong bóng đêm, Diệp Ly Châu chỉ nghe được tiếng tim mình đập thình thịch. Nàng còn đang không cam lòng về sự việc trong giấc mộng. Diệp Ly Châu biết mình là một người thế nào… Dù sao chăng nữa, nàng cũng tuyệt đối không có khả năng ăn mặc thành như vậy lén lút ở chung với một người đàn ông. Ở trong mộng, người đàn ông đó còn gọi nàng là “Yêu nữ” . Diệp Ly Châu vò vò góc chăn. Nàng là yêu nữ sao? Nàng đâu có giống yêu nữ chứ? Có điều, người đó quá lạnh nhạt, có lẽ thực sự rất ghét con gái có dung mạo như nàng nhỉ. Diệp Ly Châu miên man suy nghĩ, trên người đã ra một thân mồ hôi, trái lại cảm thấy tinh thần tốt hơn rất nhiều. Lúc sắp ngủ tiếp, nàng cảm thấy bụng mình hơi nhói đau, nàng cau mày, xảy ra chuyện gì? Phía dưới chảy ra thứ gì đó. Rất kỳ lạ, ướt sũng một mảnh. Lúc này tối om om Diệp Ly Châu cũng nhìn không rõ, nàng gọi một tiếng “Ngọc Sa”, Ngọc Sa tức khắc tỉnh lại, đốt thêm mấy cây nến. Diệp Ly Châu nói “Ta muốn thay một bộ quần áo.” Ngọc Sa rất thông minh, nếu không, cũng không thể từ một nha hoàn nhỏ bé phục vụ bên ngoài trở thành đại nha hoàn bên người tiểu thư. Ở bên ngoài quét sân tiếp khách, thức khuya dậy sớm, mùa hè bị nóng mùa đông bị lạnh, đâu so với được với thân phận nở mày nở mặt ở bên cạnh tiểu thư chứ. Nàng nhanh nhẹn đẩy màn ra, đỡ Diệp Ly Châu xuống giường “Tiểu thư là gặp ác mộng bị bóng đè sao? Trên trán đều là mồ hôi này.” Chóp mũi Diệp Ly Châu có một giọt mồ hôi trong suốt, nàng nâng tay lau đi “Không ngại. Lấy thêm một bộ áo ngủ tới đây đi.” Ngọc Sa cầm một bộ quần áo đi tới, Diệp Ly Châu quay lưng lại để Ngọc Sa thay quần áo cho nàng. Ngọc Sa thoáng nhìn Diệp Ly Châu một phen từ trên xuống dưới, sắc mặt lập tức thay đổi “Tiểu thư, kinh nguyệt của người tới rồi ạ?” Trên áo ngủ của Diệp Ly Châu đã nhuộm một mảng đỏ chót. Diệp Ly Châu không hiểu ý Ngọc Sa “Kinh nguyệt là cái gì?” Ngọc Sa sai tiểu nha hoàn ở bên ngoài đi nấu nước đem vào, nàng nhìn lên giường, quả nhiên, trên giường cũng nhuộm một chút vết máu. Ngọc Sa nhanh chóng thay đổi đồ trên giường. Nàng đoán trước đây Diệp Ly Châu chưa từng có kinh nghiệm, liền giải thích một phen. Thân thể Diệp Ly Châu yếu hơn người bình thường rất nhiều, vốn dĩ kinh nguyệt sẽ không tới, không thể sinh đẻ, bởi vậy, lúc trước Ngộ Tâm sư thái cũng chưa từng nói với Diệp Ly Châu chuyện này, nhưng chẳng biết tại sao, sau khi trở về kinh thành, gặp được Đề Kiêu, không hiểu ra sao kinh nguyệt lại tới rồi. Tiểu nha hoàn đưa nước nóng tới, Ngọc Sa vắt cái khăn sạch sẽ lau người cho Diệp Ly Châu, rồi thay quần sáo cho nàng. Sắc trời vẫn chưa sáng, Diệp Ly Châu lại nằm lên giường. Nàng sờ sờ chỗ bụng dưới, có một chút đau đớn âm ỷ, nhưng không rõ ràng. Diệp Ly Châu nhắm mắt lại lần nữa ngủ thiếp đi. Bên này, Diệp Ly Châu vừa ngủ, Đề Kiêu ở Tần Vương phủ đầu đầy mồ hôi tỉnh lại. Trời tháng năm vốn đã khô nóng, Đề Kiêu ra một thân mồ hôi, sắc mặt vẫn lạnh băng như cũ. Hắn lại một lần nữa mơ thấy Diệp Ly Châu. Diệp Ly Châu tiến vào trong giấc mộng của hắn, trước giờ đều chưa từng an phận, người con gái này như là hồ ly tinh đầu thai vậy, vừa xinh đẹp vừa quyến rũ. Đề Kiêu đã chuẩn bị xong chuyện trở về Hàm Châu, không đợi lâu ở kinh thành nữa, lần sau tới, chính là dự định kết thông gia với Diệp gia. Nhớ ở trong mộng, không bằng mang về nhà. Lần này đi xa xôi ngàn dặm, trước khi rời đi, Đề Kiêu nghĩ mình nhất định phải gặp lại Diệp Ly Châu một lần nữa. Hắn đi tắm nước lạnh một cái, ngâm người trong nước lạnh như băng, Đề Kiêu từ từ bình tĩnh lại. Diệp Phụ An cũng không phải người hiền lành. Người như Diệp Phụ An có ham muốn khống chế cực mạnh, nhất định là muốn giao Diệp Ly Châu cho người mà ông ta hiểu tận gốc rễ, tốt nhất là môn sinh của ông ta. Đề Kiêu muốn đưa Diệp Ly Châu tới Hàm Châu, bên phía Diệp Phụ An khẳng định không đồng ý. Hơn nữa Diệp Phụ An luôn là trung lập, đem Diệp Ly Châu đính hôn cho hắn, thì chẳng khác nào Diệp Phụ An nhảy vào phe của Thái Tử. Đường nét ngũ quan của Đề Kiêu rõ ràng, giọt nước theo khuôn mặt khôi ngô của hắn chảy xuống, rơi thẳng xuống ranh giới rõ ràng trên ngực hắn. Đề Kiêu chưa bao giờ thích dùng phương pháp nhẹ nhàng, chẳng qua lần này không giống trước kia, nếu hắn mạnh mẽ bức bách Diệp Phụ An gả con gái cho hắn, nhất định sẽ tổn thương tình cảm mà Diệp Ly Châu dành cho hắn. Lại xử lý quan hệ với Diệp Phụ An nữa? Con ngươi hẹp dài tĩnh mịch của Đề Kiêu lóe lên một cái, Diệp Phụ An và hắn ở chung, đều là xem hắn như ngang vai ngang vế, nếu biết Đề Kiêu đang nhòm ngó con gái mình… Chậc, e rằng sau này ngay cả cửa của Diệp gia hắn cũng không vào được.
ly châu trong lòng bàn tay